Con ngươi của tôi như muốn rớt ra ngoài, Tiểu Bạch đang muốn làm gì đây, hiện trường trực tiếp hả?
Tôi đưa tay ra bắt lấy tay cậu ấy. Đây không phải hiện trường trực tiếp, mà rõ ràng cậu ta đã bị quỷ nhập vào người!
Nhưng tôi vừa đưa tay ra, Tiểu Bạch đã nhanh chóng nắm lấy tay tôi, tay cậu ấy lạnh như băng, tôi thầm nói không tốt, trở tay, thoát khỏi tay cậu ấy, sau đó túm lấy cổ áo cậu ta, kéo ra bên ngoài.
Bây giờ tôi đang bị lan can sắt trên cửa sổ chắn ngang. Chỉ có thể kéo anh ta ra ngoài trước rồi nói sau, ai ngờ Tiểu Bạch cúi đầu nhìn tay tôi, sau đó đột nhiên mở to miệng và cắn mạnh vào tay tôi.
Mẹ kiếp, cậu ta cắn thật a, tôi vội vàng rụt tay về. Cậu ta cắn hụt, trong mắt xuất hiện một tia dữ tợn, ngẩng đầu lên, hung tợn nhìn chằm chằm tôi.
Dáng vẻ này, đây là lần đầu tiên tôi thấy ánh mắt này ở Tiểu Bạch, nhưng mà ngược lại tôi không thấy sợ mà cảm thấy có chút vui vui. Tôi mỉm cười lui về phía sau một bước, ngoắc ngoắc tay với cậu ta và nói:
- Đi ra đây.
Cậu ấy nhìn tôi một cái, chẳng những không đi ra mà còn lui về phía sau hai bước, ánh mắt rất là quỷ dị, trong đầu tôi nghĩ hay là không chơi cùng cậu ấy nữa mà tốc chiến tốc thắng luôn, tránh làm tổn thương tới Tiểu Bạch.
Tôi lấy một tấm trấn ký tự ra, định ném vào người cậu ấy, mặc dù không biết đây là loại quỷ gì, nhưng nó có tác dụng giữ cậu ấy lại.
Nhưng Tiểu Bạch lại lui về phía sau mấy bước, bỗng nhiên mỉm cười với tôi, thanh âm kia rất giống nữ nhân, ánh mắt hung dữ vừa rồi hoàn toàn biến mất. Cậu ấy bắt đầu đưa tay cởi quần áo ra, cởi trần, cơ thể vặn vẹo đi đến phía dưới vòi hoa sen tắm.
Tôi đi, làm thật hả? Tôi nắm chặt lấy trấn ký tự trong tay và giơ lên, trong lòng vô cùng kinh ngạc, đây là quỷ gì vậy, vậy mà lại thích sạch sẽ, mọi người đều đến muốn bắt nó, nó còn không quên đi tắm.
Anh ta đang tắm ở chỗ đó, cơ thể uốn éo tới lui, động tác rất là quyến rũ. Đồng thời còn ngân nga vài câu hát trong miệng, nghe kỹ thì hình như là một khúc “Dạ lai hương”.
Cảnh tượng này quả thực rất quỷ dị, tôi quay đầu nhìn Tân Nhã, hỏi:
- Các cô ở trong ký túc xá không thấy kỳ lạ sao, hơn nửa đêm còn hát “Dạ lai hương”. Cô đã nghe qua bao giờ chưa?
Tân Nhã rất ngạc nhiên, nghe tôi nói vậy thì lắc đầu nói:
- Cho tới bây giờ tôi chưa từng nghe qua, đừng nói là cậu ta, ngay cả tôi cũng không biết hát bài này…
Tôi cau mày nói:
- Chẳng lẽ đây là đại quỷ nữ thập niên 80? Nhưng có thể tắm ở đây là có ý gì?
Tôi suy nghĩ một hồi lâu cũng không có đáp án, Tân Nhã chỉ vào bên trong nói:
- Đừng nghĩ nữa, mau hành động đi. Một lúc nữa là Tiểu Bạch sẽ bị cảm bệnh đó, nước kia đều là nước lạnh…
Đúng đúng đúng, đã đêm rồi, không thể để Tiểu Bạch bị cảm, tôi không nghĩ nhiều nữa, mặc dù cảnh tượng trước mắt này có chút quỷ dị, nhưng cùng lắm chỉ là bị một con quỷ nhập vào người, chỉ cần một tấm phù là có thể giải quyết được, không phải tốn nhiều sức.
Tôi giơ tay lên viết trấn ký tự, tấm bùa kia mang theo ánh sáng đỏ, không tiếng động đánh vào người Tiểu Bạch, sau đó ánh sáng đỏ kia lóe lên, trấn ký tự bị nước làm ướt, rơi xuống đất.
Sau đó, Tiểu Bạch… Vẫn ở đó ngân nga mấy câu hát, không có bất kỳ phản ứng nào khác!
Tôi nhất thời sững sờ, trấn ký tự của tôi, là tuyệt chiêu trong cấm pháp trấn quỷ của Hàn gia, ma nữ bị đánh trúng cho dù chưa lập tức bị bốc khói thì cũng phải gục ngã hay giãy dụa, ít nhất cũng phải có chút phản ứng, còn lần này…
Điều này là tình huống chưa từng có cho tới bây giờ, đừng nói là ma nữ, ngay cả Giải Trĩ Thần Quân ban đầu cũng phải chật vật hồi lâu mới thoát ra được, chẳng lẽ con quỷ này còn lợi hại hơn cả Giải Trĩ Thần Quân sao?
Trong đầu tôi thoáng qua vô số suy nghĩ, nhưng lúc này, sau lưng tôi chợt vang lên tiếng của Nam Cung Phi Yến:
- Chạy đi đâu, đứng lại!
Tôi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một cái bóng đen từ trong tòa cao ốc vụt qua, Nam Cung Phi Yến kêu lên một tiếng sau đó liền đuổi theo, ngân quang trong tay chợt lóe lên, bóng đen trước mặt kia kêu lên một tiếng rất thảm, sau đó ngã nhào xuống đất, bất động.
Tình huống gì đây? Giống như là bị Nam Cung Phi Yến bắt được?
Tôi quay đầu lại nhìn Tiểu Bạch, anh ta không còn tiếp tục tắm nữa, tắt nước, nhanh chân chạy đến hướng cửa sổ bên này. Tôi lập tức hiểu ra, hô về phía cậu ta:
- Tiểu Bạch, hóa ra là cậu cố tình giả bộ!
Tiểu Bạch cười với tôi, lau nước trên mặt, chui ra ngoài cửa sổ. Tôi bắt lấy tay cậu ấy lại, hỏi:
- Cậu có ý gì hả, hơn nửa đêm, học vai chính người ta nhảy múa hả?
Tiểu Bạch vội la lên:
- Đừng làm lớn, đừng làm lớn, tiểu ca, vừa rồi em chỉ đùa thôi, đi thôi, bên kia xảy ra chuyện rồi…
Cậu ta vừa nói vừa bỏ tôi chạy về phía trước, đã xảy ra chuyện gì vậy? Ý cậu ta là Nam Cung Phi Yến sao?
Sau đó tôi cùng Tân Nhã cũng đuổi theo, thấy bên kia Nam Cung Phi Yến đang đè một cái bóng đen xuống đất, còn Tiểu Bạch đang đứng ở bên cạnh, trông bộ dáng có vẻ rất lo lắng.
Tôi chạy tới nơi, nhìn xuống đất, quả nhiên là một quỷ nữ, thân hình có chút mơ hồ, trên ngực còn có chút ngân quang, giữ hồn phách cô ta lại, khiến cô ta không ngừng giãy dụa nhưng cũng không có cách nào thoát khỏi.
Nam Cung Phi Yến nhìn thấy chúng tôi chạy đến, đắc ý nhìn quỷ nữ trên mặt đất
- Nói xem, cô đến từ đâu, đến đây làm gì, nói rõ ràng tôi sẽ để cô đi.
Tiểu Bạch bĩu môi nói:
- Kéo xuống đi, nói rõ rành còn có thể đi được không?
Tôi đập anh ta một cái, nói:
- Cậu đang đứng ở phía nào vậy?
Nam Cung Phi Yến nhìn Tiểu Bạch nói:
- Đừng ngậm miệng, chuyện này cũng liên quan đến cậu ta, chẳng lẽ cậu không cảm thấy, cậu ta đang cố ý giúp quỷ nữ này chạy trốn sao?
Hử? Tôi chợt nhận ra đúng thật là như vậy, tôi nhìn Tiểu Bạch hỏi:
- Là như vậy sao, rốt cuộc là chuyện gì, cậu đừng có mà lừa anh cậu, có chuyện gì thì nói rõ cho tôi, đừng có mà giấu giếm.
Tiểu Bạch cúi đầu nhìn quỷ nữ kia một chút, khó khăn gãi đầu nói:
- Thật ra thì cũng không có gì, khụ khụ…, anh nói anh cũng thật là ngốc, em nói với anh là em phải đi tắm, bảo anh đi ra, kết quả là anh không đi…
Những lời này chẳng khác nào trực tiếp thừa nhận, nữ quỷ nằm trên mặt đất kia, nghe Tiểu Bạch nói vậy, chậm rãi ngẩng đầu lên, mái tóc dài tung ra để lộ đôi mắt vô thần, căm hận nói:
- Đây là mạng của ta, phải làm như thế nào, các ngươi động thủ đi, ta sẽ chịu.
Tôi ngồi xổm xuống nhìn cô ta, nói:
- Động thủ, động thủ làm gì? Ai nói với cô chúng tôi bắt cô là để đánh? Cái đó, cô hãy nói rõ ràng trước đi, cô ở trong trường học này làm gì, đến đây lúc nào, nói rõ, nếu không phải chuyện gì lờn, tôi sẽ để cô đi.
- Thật không?
Trong mắt quỷ nữ lóe lên một tia sáng, Nam Cung Phi Yến nói tiếp:
- Không sai, chúng tôi không bao giờ lạm sát kẻ vô tội, chỉ cần cô không làm hại đến con người, ngoan ngoãn rời đi, không gây chuyện cho trường học, tôi cũng lười quản cô.
Qủy nữ cúi đầu, dường như đang suy nghĩ tính toán, lại giống như đang do dự chuyện gì đó. Tiểu Bạch ở bên cạnh nói:
- Tiểu ca, Yến tỷ, cô ấy thật sự không làm hại người, cái đó, cô ấy mới nói với em, cô ấy…
Tôi xua tay cắt đứt lời cậu ta, lại nhìn thấy quỷ nữ kia không ngừng liếc mắt nhìn Tiểu Bạch, dáng vẻ giống như có chuyện khó nói, tôi xem như đã hiểu, nói với Tiểu Bạch:
- Vậy cũng được, nếu cô ấy vừa nói với cậu thì cậu tới đây kể lại một lần nữa, em gái cậu, hóa ra lúc nãy ở trong phòng nửa ngày không lên tiếng, là vì cùng người ta tâm sự chuyện đời, hại tôi lo lắng cho cậu.
Nhưng Tiểu Bạch một chút cũng không cười, nghiêm túc nhìn quỷ nữ kia, lại nhìn chúng tôi, rồi thở dài nói:
- Ai, quá đáng thương, quá thê thảm, tiểu ca, em kể cho anh, anh cũng phải khóc.
Tôi choáng váng, chuyện gì lớn mà tôi phải khóc?
- Nói mau đi, nói mau đi, lúc này cậu còn muốn kéo dài thời gian cho cô ta chạy trốn sao? Có Yến tỷ cậu ở đây, cô ta không chạy thoát được.
Tôi nhìn nữ quỷ kia, trong lòng vẫn đang suy nghĩ. Chuyện gì có thể khiến Tiểu Bạch giúp cô ta chạy trốn cơ chứ?
Tiểu Bạch bỗng nhiên ngẩng đầu một góc bốn mươi lăm độ nhìn trời, không nói, tôi nhìn cậu ta là hiểu, con hàng này đang nghĩ lời thoại. Lúc này, quỷ nữ kia bỗng xoay mình ngồi dậy, tôi nhìn kỹ mới phát hiện, quỷ nữ này dáng vẻ cũng thật đẹp, dáng người cao gầy, đôi mắt to tròn, tóc dài xõa tới vai. Mặc dù quần áo mặc trên người là biến hóa ra, nhưng tôi chỉ cần liếc mặt một cái liền nhận ra, đây chính là người nửa đêm đi tắm ở trong nhà tắm kia…
- Quên đi, đừng làm khó cậu ấy, tôi, tôi sẽ nói cho mấy người nghe…
Cô ấy đột ngột nói với chúng tôi.
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo